Bài cộng tácKhám pháNước Pháp - tình yêu của tôi

Tôi ở ngoài terrasse

Ở Paris,…

Anh và mình luôn mong đến cuối tuần bởi cuối tuần rất thú vị. Nó bắt đầu bằng việc nằm lười hàng giờ bên nhau cho đến khi chăn gối nhàu nhĩ biểu tình mới thôi và thời lượng luôn tỉ lệ nghịch với nhiệt độ bên ngoài. Sau đó buổi diễn sẽ chuyển sang cảnh 2, khi một trong hai nhân vật chính chịu rời ổ vì nhiều lý do đa dạng khác nhau, đó là kẻ thua cuộc. Và dĩ nhiên, nhiệm vụ của kẻ thua cuộc chính là lấy nước pha cafe. Sau cảnh này, khi màn được kéo lên báo hiệu cho cảnh 3 bắt đầu. Kẻ thua cuộc, hầu như lần nào cũng là mình, sắp sẵn một bàn ăn sáng thịnh soạn với hai món: hai ly cafe và vài ba cái bánh quy. Sau vài ba câu cập nhật thông tin từ báo chí và FB, hai nhân vật chính lại lục tục chuẩn bị cho cảnh 4, được mang tên: nắm tay nhau đi khắp.

Để có được cảnh 4 thì hậu trường phải chuẩn bị hết sức cật lực và nhiêu khê. Sơ lược như sau: Anh loay hoay với cái balo cùng một lô các thiết bị ngành nhiếp ảnh mà mình không nhớ hết. Còn mình thì đơn giản hơn chút xíu: chọn quần, áo hay váy tùy thời thiết, ma-ki-giê (maquiller/ make up), chuẩn bị đồ ăn trưa để picnic luôn (nếu tiện).

10985236_10206845451438529_7332685543185319854_n

Màn “Nắm tay nhau đi khắp” mỗi tuần lại đổi nhưng chung quy cũng có vài điểm lặp lại như: chạy tàu, đau chân do chọn sai giày, đi 3 bước dừng lại chụp ảnh 1 lần và đương nhiên không thể thiếu cảnh nắm tay và hôn.

Paris thật là rộng quá! Mỗi tuần anh và mình đều chọn một cảnh mới mà hoài vẫn chưa hết. Có những nơi đến cũng non chục lần mà không thấy ‘’cũ’’ bao giờ. Mỗi ngày , Paris khoác một tấm áo mới là vậy. Paris chỗ nào cũng lạ mà chỗ nào cũng quen. Bạn biết sao không? Vì cafe terrasse đó.

Cafe terrasse là gì? Là cafe ở terrasse. Vậy đó. Vài ba bộ bàn, có khi là vài chục bộ bàn nhỏ nhỏ, ghế cũng nhỏ nhỏ xếp dày đặc với nhau trên các vỉa hè, trên mũi tàu của các khu phố theo trường phái Haussman. Nếu bạn đi ngang đây nhằm lúc có nắng, đứng từ xa bạn sẽ cảm giác như các vỉa hè này được giát vàng bởi ánh nắng chiếu vào tóc của những tín đồ cafe lấp lánh như ánh kim. Cafe terrasse khác gì cafe trong nhà nhỉ? Khác chứ, giá thường cao hơn đấy. Ví dụ, cùng 1 loại cafe, nếu bạn ngồi trong nhà chỉ trả 2 euro và nó sẽ là 4 euro nếu bạn ngồi ở terrasse. Bởi chỉ ở terrasse mới đón được ánh nắng mặt trời. Bởi chỉ ở terrasse mới ngắm được nhịp phố rộn ràng. Bởi chỉ ở terrasse mới cảm nhận được hết hương vị của Paris. Cái cảm giác ngồi thư thái ngắm dòng đời vội vã sao khỏi thú vị được. Hoặc tĩnh lòng dõi theo một hai cánh chim bồ câu sà xuống gõ gõ cái mỏ vào mẩu bánh mì vụn ai đó vừa vứt ra cũng đủ thi vị rồi.

Trờ lại cảnh ‘’Nắm tay nhau đi khắp’’, kết thúc cảnh này luôn là màn cafe terrasse. Quán cafe sẽ luôn thay đổi tùy theo khu phố nhưng địa điểm chỉ có 1 mà thôi. La terrasse…Ngồi ở đây rất thích, nhất là vào những ngày thu có nắng. Bởi có chút se lạnh nên một chiếc áo cardigant không đủ làm ấm, mình quàng thêm khăn, vẫn chưa đủ. Ngửa mặt đón những tia nắng ấm tan ngay trên da mặt. Mình và anh nắm chặt tay. Cả hai như trôi bồng bềnh trong hơi ấm. Thi thoảng, hai đứa bất giác hôn nhau…Cái hôn cũng trôi nhè nhẹ như muốn cuộn vào cùng cafe và nắng…

11665494_10207528433592656_4588608679760182826_n

Có câu ‘’La vie est belle’’ – Dịch nôm na là Cuộc sống tươi đẹp. Nếu bạn đến Paris, hãy ngồi cafe terrasse nhé. Bạn sẽ thấy cuộc đời này đẹp đến nhường nào.

17/11/2015 – ‪#‎jesuisenterrasee

 

 

H'Giang

H'Giang