Du lịchGóc nhìnNhân vật

Nghèo đói, một góc khuất của Paris (p.1)

Nghèo đói ở Paris: Những người vô gia cư và tầng lớp người nghèo mới.

Paris được biết đến như một thành phố xa hoa, một trung tâm ánh sáng, và là thủ phủ du lịch của thế giới, lại có một bộ mặt khác, một bộ mặt mà không ai muốn nhắc đến, một bộ mặt mà chắc chắn không hề tồn tại trong suy tưởng của các tín đồ du lịch – những vị khách đến để tìm kiếm những tuyệt tác kiến trúc và miệt mài mua sắm những hàng hiệu xả xỉ trên đại lộ Champs Elysées. Cũng như những trung tâm đô thị lớn khác, bên cạnh vẻ huy hoàng, Paris còn đó sự nghèo khổ, những người bị đẩy sang bên lề xã hội, dường như người ta đã quên mất họ. Vấn đề của người vô gia cư dù được bàn luận thường xuyên trên các diễn đàn chính trị, nhưng đúng là theo kiểu bất đắc dĩ.

10926772_763988877023593_1251825104177329472_o

Chắc hẳn, nếu sải bước dạo trong những khu phố tráng lệ giữa thanh thiên bạch nhật, ta luôn thấy vẻ ngoài hào nhoáng, sạch sẽ mà thành phố này mang đến cho những vị khách du lịch hay những nhà báo ghé ngang. Nơi đây, từ nhà nhà cầm quyền, hiệp hội, đến cảnh sát đều làm việc trên tinh thần tôn trọng luật pháp, ta có thể dễ dàng tìm thấy một sự giúp đỡ nồng nhiệt khi cần. Những cửa hàng lớn luôn đầy ắp khách, họ sẵn sàng bỏ ra một khoản tiền vô thưởng vô phạt chỉ để sở hữu món đồ mà biết đâu họ sẽ chẳng bao giờ đụng tới. Nhưng khi màn đêm buông xuống, khi mà xã hội thượng lưu ai về nhà nấy ở Yveslines và du khách yên vị trong khách sạn…chúng ta sẽ thấy một hình ảnh hoàn toàn khác.

10996282_10207528429952565_2498693970493713337_o

Paris dần dần không còn là một thành phố của đại chúng, bởi mức giá trên trời bởi sức ép đất đai, nhà cửa mà tầng lớp trung lưu đã chạy trốn khỏi nơi này. Ngày nay, thủ đô hoa lệ đã có thêm nhiều cư dân mới. Những khu phố sang trọng ở quận 16 thành nơi cư trú phụ trong mùa du lịch của các gia đình, các quận trung tâm trở thành nơi dừng chân của “các vị khách qua đường” như: sinh viên hay những người ngoại quốc giàu có. Trong khi, nhưng khu phố phía đông Paris, vốn nhộn nhịp, cũng dần chứng kiến sự thay đổi dân cư. Trong bài báo này, chúng tôi sẽ thảo lại 3 dạng dân nghèo ở Paris, rất khác biệt nhưng chính họ lại đánh dấu sự thay đổi của xã hội ngay trong lòng một trong những thủ đô dễ tiếp cận nhất châu Âu.

Những kẻ vô gia cư

Không nhất thiết phải nói tránh bằng từ « SDF » – (sans domicile fixe – Không nơi ở cố định) khi nhắc đến những người không còn nhà cửa. Chúng tôi gọi họ là những người vô gia cư, những người không được/ hoặc bị buộc rời bỏ hưởng những điều kiện sống tối thiểu. Những người này hoặc là tự chối bỏ trách nhiệm đối với bản thân hoặc bị buộc phải như vậy. Ai cũng biết bọn họ, trên các góc đường, ở các trạm tàu điện ngầm. Có nhiều kẻ ăn xin, hoặc một số khác thì chẳng bao giờ làm phiền đến ai nhưng tất cả đều phải chịu cái rét lạnh khi đêm đến. Họ là những kẻ xếp hàng đầu khi có dịch vụ hỗ trợ y tế xã hội khẩn cấp (samu social) hay những tổ chức từ thiện xã hội phân phát thức ăn miễn phí khác.

11090945_823489084406905_3274562541054101807_o

Những người này đại diện sự ám ảnh xã hội, những thứ mà chẳng ai muốn và đừng nên trở thành như vậy. Đó là vị trí chẳng thể nào thấp hơn được nữa trong xã hội. Khi ta sa chân vào tầng lớp này thì chẳng còn bạn bè, chẳng còn được giúp đỡ, chẳng còn gì. Hầu hết họ là nạn nhân của thuốc phiện hoặc rượu chè. Chẳng ai chọn lựa để trở thành kẻ vô gia cư. Chỉ một lần lỡ rơi vào đáy bần hàn đã là rất khó để thoát ra được. Những ai không từng xem qua phóng sự trình bày với chúng tôi rằng: “Có phải khi người ta không còn địa chỉ, không còn tiền thì sẽ chẳng thể nào thuê được nổi một chỗ trú chân nữa? Và rằng, khi người ta không còn hộ khẩu thường trú thì hiển nhiên làm sao còn thuộc vào diện trợ cấp xã hội nào nữa?

16198976052_8ab70da89a_z

Vũng lầy của xã hội này không còn bị ảnh hưởng bởi khủng hoảng, thất nghiệp hay những kế hoạch tái thiết kinh tế hà khắc. Dù bằng cách nào đi nữa, họ cũng chẳng thể nào bị “đày” xuống bậc thấp hơn. Đối với nhiều người, tâm lý bị hủy hoại khiến họ không thể tự chủ! Thật khó để nắm được số lượng cụ thể của những người này. Nhiều kẻ chẳng còn cả giấy chứng minh. Và nhiều người trong số họ còn chẳng được cơ quan chức năng quản lý. Như kiểu họ đã chết rồi vậy!

Người dịch: H’Giang

TVR

TVR

Les Traducteurs de VitiRouge gọi nôm na là “Nhóm dịch thuật cho Vang đỏ”, gồm những người bạn cùng chung đam mê: yêu tiếng Pháp thích dịch thuật.
Liên hệ: vitirouge@gmail.com